|
Không sân khấu hoành tráng, không ánh đèn rực rỡ, khán giả cũng không có không gian để có thể gào thét cùng điệu nhạc như những đêm rock khác. Đêm 21-6 chỉ đơn giản với một bục gỗ rộng 10m2 làm sân khấu, những hàng ghế gỗ chạy dài trong một căn phòng hẹp, cả người hát và người chơi say mê cùng những bản rock’n roll.

Buổi diễn khá đặc biệt này dành để kỷ niệm hai năm thành lập một địa chỉ nghe nhạc quen thuộc với nhiều rock fan Hà Nội: Ballad Saloon (ngõ 4D Đặng Văn Ngữ). Nó đã trụ lại khi phong trào rock Hà Nội nguội đi, khi những tay chơi rock đình đám một thời buông đàn vì nỗi lo cơm áo. Nó cũng trụ lại dù người chủ của nó, anh Đỗ Trọng Minh, đành phải lắc đầu chấp nhận “không thể sống được bằng rock!”. Trong cái nóng gần 40 độ của Hà Nội, Đỗ Trọng Minh vẫn ôm đàn hát. Những bản rock’n roll xưa cũ của tay rock nghiệp dư này vẫn làm rung động những trái tim yêu rock có mặt ở Ballad. Minh, ông chủ quán rock này, chưa một ngày ngồi trên giảng đường của những trường nhạc chính thống. Hành trang của anh chỉ là hàng chục năm vừa lăn lộn kiếm sống vừa tự học guitar. Đó là những ngày tháng rong ruổi cùng chiếc xe tải, một cây đàn trong cốp xe để có thể mang ra tập bất cứ lúc nào. Đó là những ngày nỗ lực duy trì sự sống cho Ballad Saloon vừa theo đuổi niềm đam mê của mình. Kết quả của những cố gắng ấy đôi lúc còn chưa trọn vẹn. Buổi biểu diễn mà khán giả của anh vẫn gọi một cách hài hước là “Minh và những người bạn” cũng là lời tạm biệt của anh. Minh sẽ không còn là ông chủ vui tính, nhiệt tình của Ballad nữa. Nhưng anh nói sẽ vẫn đến đây để được ôm guitar và hát trên sân khấu này. Số lần xem: 4643; Số bình luận: 3 |